Cô gái 28 tuổi này không phải là nhân viên làm công
trong một nhà hàng, mà sở hữu công ty làm ra hàng triệu USD mỗi năm bằng
việc bán quần áo thời trang cho một chuỗi cửa hàng của Đức. Mặc dù có
quyền định cư vĩnh viễn, nhưng cô chia sẻ rằng mình muốn dành thời gian ở
Trung Quốc nhiều hơn.
“Sống ở đây khá thoải mái vì nước Đức có chế độ phúc
lợi tốt, nhưng phần lớn gia đình và bạn bè tôi lại sống ở Trung Quốc”,
Zhou Qun giải thích lý do khiến cô thường qua lại giữa hai nước khá
nhiều. Giống như Zhou, rất nhiều người Trung Quốc bây giờ cho rằng nhập
cư dưới dạng đầu tư là con đường đưa đến một tương lai tốt đẹp hơn mà
không phải xa quê.
Trung Quốc từng là nơi cung cấp nhân công giá rẻ cho
thế giới, nhưng theo các nhà xã hội học, xu hướng đó đang dần thay đổi
khi càng ngày càng có nhiều người Trung Quốc giàu có và học thức cao
muốn xuất ngoại. Theo Bộ An ninh nội địa Mỹ, năm 2009, họ đã cấp phép
cho 1.971 trường hợp nhập cư dưới dạng đầu tư cho người Trung Quốc đại
lục.
Để có được visa sang Mỹ dưới dạng nhập cư đầu tư, một
người Trung Quốc phải có tối thiểu 500.000 USD hoặc hơn 3,4 triệu NDT.
Nhiều năm trước, số tiền này là quá xa vời đối với phần lớn người Trung
Quốc. Nhưng theo ông Qi Lixin – Chủ tịch Hiệp hội dịch vụ xuất nhập cư
Bắc Kinh, kể từ năm 2003, sự bùng nổ của nền kinh tế nội địa làm rất
nhiều người trở nên giàu có và việc di cư trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Theo ông Chen Yongcong – người phụ trách Văn phòng các
vấn đề về Hoa kiều ở Ôn Châu, các doanh nhân vùng này đang đổ xô ra
nước ngoài để mở rộng thị trường. Ông nói: “Rất nhiều người đã có quyền
định cư vĩnh viễn ở nước ngoài để được hưởng nhiều ưu đãi hơn trong kinh
doanh”. Ngoài các doanh nhân, giới nhà giàu Trung Quốc cũng di cư sang
các nước phát triển để tận hưởng môi trường trong lành, thức ăn an toàn
hơn và cả dịch vụ y tế miễn phí.
Qi Yi đang điều hành một văn phòng tư vấn bất động
sản, anh nói rằng mình chọn định cư ở Canada để tạo điều kiện học tập
tốt hơn cho con gái. Anh nói: “Nền giáo dục ở Trung Quốc quá stress, và
điều đó không tốt cho sự phát triển của bọn trẻ. Tôi hy vọng con gái
mình sẽ có một tầm nhìn rộng lớn hơn, suy nghĩ thoáng hơn và có một tuổi
thơ thật sự thú vị”.
Tuy nhiên, dù có quyền định cư vĩnh viễn ở nước ngoài,
đa phần doanh nhân Trung Quốc vẫn không muốn từ bỏ cội rễ của mình. Một
tư vấn viên tại một văn phòng di cư ở Quảng Châu cho biết: “Đa phần
khách hàng của chúng tôi là người trung niên. Họ thường khá lưỡng lự
trong việc từ bỏ sự nghiệp và mạng lưới của mình tại Trung Quốc. Và cũng
vì tuổi tác nên họ cảm thấy khó khăn khi phải hòa nhập với dòng chảy xã
hội ở nước ngoài”. Anh miêu tả những người này như “những chú chim di
cư”, vì họ cứ bay đi bay lại giữa Trung Quốc và đất nước mà họ chọn làm
nơi định cư sau này.
Ông Yu Jianrong – một nhà xã hội học tại Học viện Khoa
học xã hội Trung Quốc cho biết: “Miễn là Trung Quốc giữ được đà phát
triển như hiện nay, thì họ sẽ không rời bỏ Trung Quốc đâu”. Zhou Qun là
một ví dụ, cô đang cân nhắc việc chuyển một phần doanh nghiệp của mình
về Trung Quốc, vì cuộc khủng hoảng tài chính đang làm nhu cầu ở Đức co
lại và sự cạnh tranh ngày một gay gắt hơn. Cô tâm sự: “Trọng tâm của
chúng tôi sẽ nghiêng về Trung Quốc, vì đó là nơi chúng tôi về nghỉ ngơi
sau này”.
Nhưng đối với anh Chen Yongcong – người có nhiệm vụ
liên lạc với dân Trung Quốc nhập cư trên toàn thế giới, vấn đề lớn nhất
chính là sự lựa chọn của con cái họ. Trong khi những người đã có tuổi
muốn quay về quê hương, thì những người trẻ tuổi – vốn ít gắn bó với
Trung Quốc, lại có thể lựa chọn khác. Chen nhấn mạnh việc phải chuyển
trọng tâm vào việc giáo dục cho trẻ em Trung Quốc ở nước ngoài về văn
hóa quê hương mình. Ông nói: “Thế hệ thứ hai của những người Trung Quốc
nhập cư rất muốn sống ở nước ngoài vì chúng sẽ được sống rất sung túc
tại đây”.
Hà Thu (theo Xinhua-VNE)